Thứ Hai, 5 tháng 11, 2012

Trải lòng của lão nông có con gái bị làm nhục

Trải lòng của lão nông có con gái bị làm nhục

mua nhà,bán nhà


Trải lòng của lão nông có con gái bị làm nhục Ông Tân không thể quên cảm giác tủi hổ khi con gái bị vu vạ bồ bịch với chồng người khác để bị đánh đập, cắt tóc nham nhở. Cả gia đình nhiều tháng suy sụp tinh thần, phải nghe tiếng bấc tiếng chì của làng xóm.>Hai nữ sinh bị đánh ghen, làm nhục Phiên tòa sơ thẩm xét xử hai thủ phạm đã khép lại nhưng ông Tân (ở huyện Phúc Thọ, Hà Nội) và gia đình vẫn bức xúc. Ông bảo gần một năm trôi qua, gia đình phải chịu nhiều điều tiếng. Ở làng quê, người ta sống bằng sự "trong sạch", nếu chẳng may bị "vấy bẩn" về nhân cách thì rất khó trụ được. Vậy mà trong thời gian đó, vợ chồng, con cái ông sống như trong "địa ngục", luôn phải chịu chì chiết từ nhóm người "đưa chuyện" trong làng. Gia đình ông có hai con, Xuân là cô cả, dưới còn cậu em kém 4 tuổi. "Cái Xuân nhà tôi học khá lắm. Vợ chồng tôi nông dân chả dạy con được nên chúng đều tự học", ông nói. Tai họa ập đến với gia đình vào ngày 20/12/2011 khi Xuân về nhà với nhiều vết bầm tím trên cơ thể, tóc bị cắt nham nhở... Cơ quan điều tra xác định, vì nghi ngờ Xuân và bạn hay đi chơi với chồng mình và được mua sắm điện thoại, quần áo, Nguyễn Thị Nụ đã rủ Định Thị Huệ (20 tuổi) đi đánh dằn mặt hai nữ sinh lớp 12. Sau khi ép 2 cô gái đến nhà mình, Nụ và Huệ đã đánh đập, cắt tóc, bắt quỳ lạy... Cô ta cầm dao dọa, cấm không cho ai can thiệp vào việc làm của mình. Trước khi thả 2 nữ sinh về, Nụ bắt còn bắt viết giấy vay nợ. Sau vụ tai tiếng đó, Xuân chẳng dám ra đường, học lực giảm sút. Đứa em đang học cấp 2 cũng bị "vạ lây", suốt ngày nghe điều ra tiếng vào. "Mất vài tháng chúng tôi không làm ăn, chợ búa gì, nhà như có đám", ông Tân tâm sự. Chính ông đã "vực" tinh thần cả nhà để tiếp tục sống, khuyên nhủ con gái gắng vượt qua mọi chuyện. "Giờ Xuân đã thi đỗ đại học và vào ngành mơ ước. Đó là niềm an ủi lớn cho vợ chồng tôi", ông Tân phấn khởi khoe. Nữ sinh bị cắt tóc nham nhở. Ảnh: H.Q. Ông bảo, hôm 20/9 ra trước vành móng ngựa của TAND huyện Phúc Thọ, bị cáo Nụ vẫn giữ thái độ dửng dưng. "Cô ta gây cho gia đình chúng tôi đau đớn về tinh thần, kiệt quệ về sức chịu đựng mà không thèm xin lỗi đến một câu", ông bức xúc. Với hành vi gây ra, Nụ bị phạt 28 tháng tù về tội Làm nhục người khác và Cưỡng đoạt tài sản; Huệ lĩnh án 12 tháng. Ông Tân cho hay gia đình đang làm đơn kháng án đề nghị tăng hình phạt với hai bị cáo, vì tại tòa VKS đã đề nghị phạt Nụ tới 33-42 tháng tù. Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com

Gia cảnh phụ nữ dụ 2 em trai đi bán ma túy

mua nhà,bán nhà


Gia cảnh phụ nữ dụ 2 em trai đi bán ma túy Thủy đứng chết lặng, phòng xử án lặng phắc, tiếng khóc của mấy đứa trẻ, lớn 16, đứa nhỏ nhất mới vừa lên 3 vẫn không chịu ngớt. Chị ơi, quay đầu là bờ, duy nhất tiếng thằng cu Nhớ thảng thốt giữa cái không gian vốn u uất. > Chị gái lừa hai em trai đi bán ma túy Vẻ chai lỳ thường ngày của Thủy chợt vỡ òa bởi đôi dòng nước mắt. Rồi cô quay xuống nhìn hàng ghế, nơi đó có 4 đứa con thơ dại, nơi đó 2 đứa em trai vì cô đã phải sa chân vào vòng tội lỗi. Nơi đó, có người mẹ già, nhọc nhằn bởi cái nghèo, cái cực nay lại thêm gánh nặng nuôi cháu, nuôi con. Thủy, một con buôn chính hiệu với nhiều năm trong nghề buôn bán cái chết trắng. Cô ta, như các điều tra viên của Công an quận Thanh Khê (Đà Nẵng) cho biết thì chai lỳ khỏi phải bàn. Và đến hôm bị xét xử về tội "Buôn bán, tàng trữ trái phép chất ma túy" tại TAND quận Thanh Khê, cô ta vẫn "lì", vẫn ngoan cố chối tội. Cô ta chính là bị cáo Hồ Thị Như Thủy (36 tuổi, ở phường Thanh Khê Đông, Thanh Khê, Đà Nẵng). Thủy nức nở trước vành móng ngựa. Ảnh: Nguyễn Đông. Thủy một nách 4 con nhỏ, hậu quả của "chiêu độc" lợi dụng sự khoan hồng của pháp luật sau mỗi lần có "biến cố", sắp phải thụ án hình sự vì tội buôn bán ma túy. Thủy biện hộ, bởi cái nghèo, cái khổ, cũng bởi đồng lương ba cọc ba đồng từ cái nghề cơ khí mà chồng đem về không thể trang trải nổi cuộc sống của cả một gia đình. Con đường trở nên "sung túc" ngắn nhất mà cô ta chọn đó là mặc nhiên trở thành con buôn cái chết trắng. Từ khi ấy, cuộc đời của cô gái nghèo rẽ sang một lối đi đầy chông gai. Và rồi bây giờ, những giọt nước mắt hối lỗi muộn màng cuối cùng cũng đã phải lăn dài trên gương mặt chai lỳ của Thủy. Thủy khai trước tòa rằng, nhà nghèo nhưng không chịu cam phận, mà ưa hưởng thụ. Khi có kẻ rủ rê bắt mối "làm giàu", Thủy gật đầu ngay, chấp nhận lao vào tội lỗi cho dù đoán biết được tương lai như thế nào. Cái ngày Thủy bị bắt quả tang là vào giữa tháng 3. Khi Thủy nhận được điện thoại của một người nghiện hỏi mua ma túy, Thủy đã đồng ý và gọi điện cho người đàn ông tên Tân để lấy 5 viên thuốc lắc sau đó tức tốc đến "điểm G". Không chỉ một mình Thủy dấn thân vào con đường tội lỗi mà cả 2 em trai Hồ Thanh Nhớ (18 tuổi) và Hồ Thanh Hải (13 tuổi) cũng bị cô ta lôi kéo vào guồng. Thủy đã nhờ Nhớ đi giao ma túy cho khách hàng. Cô ta ngụy trang ma túy trong bao thuốc lá rồi sai em trai đi giao hàng tận tay người mua, sau đó thu tiền mang về cho mình. Vì đồng tiền làm mờ mắt, Thủy tiếp tục dùng quyền huynh thế phụ để chiêu dụ cả thằng cu út ham chơi, chả biết gì. Hải chỉ biết, mỗi lần chị cả sai giao thuốc lá là mỗi lần nó có chút tiền để ăn quà vặt hoặc chơi điện tử gần trường. Gạt phăng mọi sự khuyên can của người lớn và những người biết chuyện. Thủy vẫn tiếp tục lao vào buôn bán "cái chết trắng". Đến khi đứng trước vành móng ngựa, khi nghe HĐXX phân tích những thiệt hơn, đặc biệt khi ngoái nhìn những đứa con thơ dại đang đứng nhìn mẹ ngơ ngác, 2 thằng em nem nép lo sợ dựa vào người mẹ già ở cuối dãy bàn, Thủy mới thấy xót xa và nhận ra cái giá mà mình phải trả là quá đắt. Với hành vi 5 lần mua bán ma túy cho các con nghiện, lôi kéo sử dụng trẻ em vào việc phạm tội, Thủy phải lãnh án 9 năm tù. Riêng đối với 2 người em trai của Thủy là Hồ Thanh Nhớ và Hồ Thanh Hải, Cơ quan điều tra nhận thấy không đủ yếu tố cũng như chưa đủ tuổi để truy cứu trách nhiệm hình sự nên tòa không truy cứu trách nhiệm hình sự. Trước đó, trong giờ nghị án, Thủy ôm chặt con bé út vào lòng, rồi cả hai đều khóc. "Ngoan nào, mẹ sẽ về sớm chơi với con", lau nước mắt ngắn dài trên đôi má thơ ngây của con trẻ mà lòng Thủy đau như cắt. Có người mẹ nào không quặn thắt lòng khi phải xa con. Cũng đã hơn 6 tháng nay, người mẹ ấy không được vỗ về, ôm ấp con trong vòng tay, dỗ dành lúc đứa trẻ nũng nịu, dỗi hờn. Còn bà Thạnh (mẹ Thủy), ngồi gục đầu xuống bàn, rồi lại ngẩng mặt nhìn con gái. Suốt phiên xét xử, bà ngồi vô hồn, thi thoảng tiếng đòi mẹ của mấy đứa trẻ như kéo bà về với thực tại. Gương mặt bà hằn rõ nỗi đau, giận con thương cháu. Thương con, bà dằn vặt trách mình, bà cho rằng tình yêu thương của bà chưa đủ lớn để dành hết cho con, cuộc sống của bà chưa đủ sung túc để bù đắp cho con lúc khó khăn và hơn cả bà không đủ cứng rắn để răn đe con khi biết con lạc lối. Bà nghẹn ngào tâm sự: Con dại cái mang, quả thực tôi không ngờ con cái lại ra nông nỗi này. Giờ thân nó làm nó chịu nhưng bốn đứa nhỏ sẽ phải sống sao đây? Tội nghiệp con bé út ngày nào cũng khóc đòi mẹ khản cả tiếng. Đến bữa ăn hay cả trong giấc ngủ nó vẫn gọi mẹ ơi. Đau lòng lắm, giá như…. Ai cũng biết hai tiếng giá như mà bà thốt ra là gì, tuy nhiên nếu như Thủy biết trước được "cái giá" phải trả ngay từ đầu thì một người mẹ già như bà đã không phải nhọc lòng mong muốn một cái giá như trong tuyệt vọng như hôm nay. Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com

Chị gái lừa hai em trai đi bán ma túy

mua nhà,bán nhà


Chị gái lừa hai em trai đi bán ma túy Thấy việc bán ma túy cho các con nghiện dễ kiếm lời, Thủy lừa hai em trai chưa đến tuổi vị thành niên cùng phạm tội. Người chị giấu ma túy trong gói thuốc lá để nhờ em mang đến cho các con nghiện. Ngày 15/9, TAND quận Thanh Khê (Đà Nẵng) mở phiên sơ thẩm xét xử bị cáo Hồ Thị Như Thủy (36 tuổi, ở Thanh Khê) về tội Mua bán trái phép chất ma túy. Bị cáo Thủy tại tòa. Ảnh: N.Đ Theo cáo trạng, tháng 2 - 3/2012, Thủy nhiều lần mua ma túy từ các đầu mối bán lẻ để cung cấp cho các con nghiện trên địa bàn Đà Nẵng. Thủy đã lừa rủ hai em trai chưa đủ tuổi vị thành niên cùng tham gia bán ma túy. Để qua mắt em, Thủy giấu ma túy trong gói thuốc lá để nhờ em mang đến cho các con nghiện. Trong một lần được chỉ chỗ giấu ma túy, Thủy chở em đi cùng đến lấy hàng thì bị công an bắt quả tang. Tòa tuyên phạt bị cáo Thủy 9 năm tù giam. Riêng hai em trai của Thủy là Nhớ (18 tuổi) và Hải (13 tuổi) có tham gia buôn bán ma túy nhưng không hề hay biết nên được cơ quan điều tra miễn truy cứu trách nhiệm hình sự. Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com

Cha con cạn tình

mua nhà,bán nhà


Cha con cạn tình Người con trai không nhìn nhận, lạnh lùng kể tội cha trước những người xa lạ để giành lấy phần thắng về mình trong vụ kiện. Bi kịch của một gia đình trí thức khiến những ai tình cờ tham dự phiên tòa đều thấy xót xa. Băng ghế đầu tiên trong phòng xử dân sự TAND TP HCM được mặc định là chỗ ngồi của các đương sự. Phiên tòa hôm ấy, đầu ghế bên này yên vị bởi người đàn ông tóc bạc trắng. Đầu ghế bên kia là người thanh niên tầm 30 tuổi, quần áo bảnh bao, gương mặt sáng láng. Nhìn kỹ, không khó để nhận ra mỗi đường nét thanh tú trên khuôn mặt người thanh niên thừa hưởng được từ người đàn ông tóc trắng. Họ là cha con. Băng ghế dài chưa đầy 2m nhưng khoảng trống giữa họ tưởng như là hố sâu thăm thẳm. Vụ tranh chấp tài sản giữa cha con họ dần mở theo diễn biến phiên tòa. Năm 2005, sau gần 30 năm chung sống, do cuộc sống chung phát sinh nhiều mâu thuẫn, vợ chồng ông quyết định ra tòa ly hôn. TAND quận 9, TP HCM xét xử chấp thuận cho họ ly hôn, phần tài sản gồm 2 thửa đất nông nghiệp, một ngôi nhà do vợ chồng yêu cầu tự giải quyết nên tòa không xem xét. Sau ly hôn, ông và vợ cùng cậu con trai vẫn sống chung dưới một mái nhà. Để tránh "đụng" nhau, hai bên thỏa thuận phân chia "giới tuyến" bằng cách ngăn ngôi nhà thành hai phần. "Dù đã tạo vách ngăn nhưng chưa có ngày nào tôi yên ổn với mẹ con bà ấy. Hễ thấy mặt tôi là con trai đá thúng đụng nia, chửi chó mắng mèo. Tôi chịu không nổi muốn nói chuyện phải quấy thì nó nói tôi không phải cha nó nên không đủ tư cách hầu chuyện. Thậm chí, có lần hai mẹ con bà ấy cùng nhào đến đánh đập, ép tôi viết di chúc để lại toàn bộ tài sản. Vì thương con, tôi cố gắng chịu đựng, không mở miệng báo công an... Nuôi con cực khổ trăm bề, giờ thành tài, nó trả nghĩa bằng cách mong cho tôi chết", ông rưng rưng kể trước tòa. Sau nhiều năm không nhìn nhận cha, mới đây, cậu con trai tham mưu cho mẹ khởi kiện cha đòi phân chia tài sản gồm căn nhà và 2 thửa đất nông nghiệp. Tại phiên tòa sơ thẩm TAND quận 9, ông trình bày rằng trước khi cưới vợ, ông được cha mẹ cho 2 thửa đất nông nghiệp làm tài sản riêng. Sau khi con trai chào đời, thấy nhà chật chội, mẹ ông cho ông một khoản tiền mua nhà ra riêng. TAND quận 9 tuyên xử 2 thửa đất nông nghiệp thuộc tài sản riêng của ông (tài sản trước hôn nhân) nên không phải chia cho vợ. Ngôi nhà là tài sản phát sinh trong thời kỳ hôn nhân, thuộc tài sản chung nhưng xét nguồn gốc mua từ tiền của mẹ ông nên tuyên ông được phần nhiều theo tỷ lệ 6-4. Không đồng tình, vợ ông kháng cáo toàn bộ bản án. Theo bà, căn nhà phải được chia đôi, 2 thửa đất nông nghiệp cũng cần "định giá" để thanh toán lại công sức của bà sau 30 năm chung sống đã cùng chồng vun vén, canh tác cho nhiều hoa lợi. Trong phiên tòa phúc thẩm mới đây, người con trai được mẹ ủy quyền nêu quan điểm: "Chúng tôi đến đây không phải để tranh chấp phần đất riêng của… "người này" mà chỉ muốn xin lại một phần công sức của mẹ tôi. Công sức ấy thể hiện ở chỗ đã cùng nhau canh tác, giữ gìn và đóng thuế. Nghĩa vợ chồng mấy chục năm qua, chẳng lẽ đùng một cái ly dị, người vợ phải ra đi tay trắng? Còn căn nhà thực tế do cả hai dành dụm, chỉ vì tin tưởng mà mẹ tôi để… "người này" đứng tên...". "Cha anh đã già, phận con cái sao không trả hiếu mà lại cư xử bạc tình đến vậy? Chỉ có con cái bất hiếu chứ cha mẹ nào tệ bạc với con? Hình hài của mình ai cho? Ai dưỡng nuôi anh từ lúc chỉ là một sinh linh nhỏ bé...?", vị chủ tọa bức xúc nói. Nghe con trai nói, mặt ông co dúm lại, đôi mắt nhắm nghiền, đau đớn. Vậy mà người con trai vẫn không thèm nhìn qua cha lấy một lần, lớn tiếng kể tội, khẳng định cha là kẻ vô tình, bạc bẽo. Nghe những lời "kết tội" lạnh lùng của con đối với cha, nhiều người dự khán bỗng thấy ái ngại trước bi kịch của một gia đình trí thức. Ông là cán bộ nghỉ hưu, người con trai sau khi tốt nghiệp đại học, nhờ mối quan hệ của cha cũng được nhận làm việc tại một sở lớn ở thành phố... Sau khi nghị án, tòa tuyên hủy toàn bộ bản án sơ thẩm để điều tra xét xử lại vì còn nhiều chứng cứ chưa được làm rõ. Người con trai phấn khởi ra mặt, quầy quả đi lấy xe. Ông lủi thủi ra ghế đá trong sân tòa ngồi thở. "Ngày ấy ly hôn, vì thương con, muốn thấy con mỗi ngày, tôi đã không bán căn nhà chia đôi để đường ai nấy đi. Nó không hiểu, hỗn hào rồi ra tòa thưa kiện. Tôi già rồi, sống bao năm nữa đâu, sau này tôi chết, toàn bộ đều cho nó chứ còn ai vô đây nữa...?", ông nghẹn ngào nói rồi khó nhọc đứng dậy ra về. Giữa trưa nắng gay gắt, bóng ông đổ dài dưới sân tòa trông bơ vơ, đơn độc đến nao lòng. Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com

Hai nữ sinh bị đánh ghen, làm nhục

mua nhà,bán nhà


Hai nữ sinh bị đánh ghen, làm nhục Nghi ngờ 2 nữ sinh tằng tịu với chồng, người yêu của mình, Huệ và Nụ đã thay nhau đánh đập, cắt tóc... hành hạ các cô gái. Chiều 1/1, Công an huyện Phúc Thọ, Hà Nội, đã triệu tập Nguyễn Thị Nụ (22 tuổi, ở xã Xuân Phú) để làm rõ về hành vi làm nhục người khác, tuy nhiên người này đã không chấp hành. Trước đó, cơ quan điều tra đã khởi tố vụ án làm nhục người khác do Nụ và Đinh Thị Huệ (20 tuổi) làm chủ mưu, bắt giữ một số người liên quan.Theo cảnh sát, qua sự giới thiệu của bạn, hai nữ sinh Xuân và Lan (lớp 12) làm quen với Dương Văn Bình (29 tuổi, chồng của Nụ) và một thanh niên tên Thích (24 tuổi, người yêu của Huệ). Trong thời gian quen biết, Bình và Thích thường xuyên đưa 2 nữ sinh đi ăn uống, mua sắm. Mái tóc của nữ sinh bị cắt nham nhở. Ảnh: H.Q.Nghi ngờ và ghen tuông, ngày 20/12/2011, Nụ và Huệ tìm cách bắt Xuân và Lan để cắt tóc, đánh đập, bắt lạy rồi viết giấy vay nợ hơn 9 triệu đồng... Ngày 27/12/2011, gia đình 2 nạn nhân đã viết đơn tố cáo tới cơ quan công an. Đến trưa 30/12/2011, bác ruột của Xuân đã bị Bình, Thích và một người khác bắt đưa đến nhà riêng của Nụ đánh đập... Theo người nhà nạn nhân, từ khi gửi đơn tố cáo, gia đình đã cho Xuân nghỉ học vì lo sợ sẽ bị nhóm của Nụ và Huệ bắt giữ, hành hung. Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com

Con rể tàn ác và lòng bao dung của bố vợ

mua nhà,bán nhà


Con rể tàn ác và lòng bao dung của bố vợ Ông Dinh bảo không thể quên cảm giác đất như lún xuống khi cảnh sát thông báo xác phụ nữ bị vứt ở sườn đê nghi là con gái rượu của ông mất tích 3 ngày qua.>Kẻ vứt xác vợ ở sườn đê lĩnh án tù chung thân> Phi tang xác vợ trẻ ở sườn đê "Tôi đâu có nhìn rõ mặt nạn nhân khi xem qua ảnh, nhưng lại nhận ra bộ quần áo của con", ông kể và cho hay chỉ ngờ ngợ, chưa đủ cơ sở khẳng định. Đến lúc cảnh sát đưa thêm đôi dép, ông sững người bởi vài hôm trước chính ông đã cầm nó cất đi. Cùng nhiều chứng cứ khác, cơ quan công an xác định người chết là Nguyễn Thị Quỳnh Nga (24 tuổi) - con gái ông Dinh. Cùng đến cơ quan công an hôm đó, cậu con rể Đinh Lệnh Tuấn khi xem ảnh chụp trực diện nạn nhân còn quay sang ôm bố vợ khóc. Giọt nước mắt cá sấu cùng toàn bộ tội ác của Tuấn sau đó bị cơ quan chức năng vạch trần. Khi cảnh sát thông báo anh ta là nghi phạm giết vợ, ông sốc nặng. "Tôi cũng có linh cảm Tuấn hại chết Nga, nhưng vẫn hy vọng đó không phải sự thật", ông Dinh tâm sự. "Tuấn quá dã man, vứt xác con bé lạnh lẽo ở ngoài đường 3 ngày trời. Với người làm cha như tôi, còn nỗi đau nào lớn hơn thế này", ông Dinh chia sẻ trong sự xúc động. Nước mắt ân hận của Tuấn tại TAND Hà Nội. Ảnh: Việt Dũng. Ngày Hà Nội vào thu, hơn 3 tháng sau cái chết của con, ông Dinh đến tòa với tư cách đại diện bị hại. Trong phòng xử án, gã con rể 30 tuổi thấy bố vợ thì lập tức cúi gằm. Nhìn Tuấn trước vành móng ngựa, ông buồn bã kể: Đang học lớp 12, không hiểu quen biết thế nào, tình yêu sét đánh đến đâu, Nga đưa Tuấn về ra mắt chúng tôi". Thấy cậu ta quê Ninh Bình hiền lành, ông cũng mừng nhưng không đồng ý cho đôi trẻ cưới nhau vì Nga còn quá trẻ, lại đang đi học. Thấy quyết tâm của con gái và sự nhiệt thành của chàng rể tương lai, vợ chồng ông phải gật đầu. Ông cho ở rể vì cậu ta chưa có nhà. Khoảng một năm sau, Tuấn nghỉ làm, lúc này Nga chưa có việc lại mới sinh con nên vợ chồng ông vun vén mở cho cửa hàng điện nước ngay tại nhà. "Mâu thuẫn bùng lên khi Tuấn tự ý bán toàn bộ đồ của cửa hàng. Vợ chồng cãi nhau, Tuấn tát Nga vài cái rồi bỏ nhà đi gần một tháng trời", ông Dinh kể. Sau đó, Tuấn nhếch nhác mò về xin tha thứ. Khi biết chàng rể muốn làm nghề lái taxi, ông giúi con gái 10 triệu đồng để lo cho chồng học lái xe. Khi Tuấn muốn ra ở riêng, vợ chồng ông cho mảnh đất ở gần nhà. Ông bảo có mỗi cô con gái nên chẳng nề hà, câu nệ chuyện gì miễn là mong chúng hạnh phúc. "Tôi luôn coi Tuấn như con trai", ông nói. Sau một thời gian, Nga vào làm ở đại lý bán xe máy nhưng Tuấn vẫn chưa xin được việc. Vô công rỗi nghề, anh ta thường xuyên ghen tuông vô cớ. Có lần Tuấn đánh Nga thâm tím mặt mũi, ông khuyên giải cả hai song không xen vào quá sâu chuyện riêng của các con. Rùng mình khi nghe con rể khai quá trình giết vợ, siết cổ bằng dây cáp trong lần cãi nhau vào đêm 8/6 rồi chở xác vứt phi tang ở sườn đê, ông nhớ lại thái độ giả tạo của Tuấn sau khi gây án: "Sáng ra, cậu ta bảo với tôi cả đêm Nga không về, giao chiếc túi dặn nếu vợ về thì đưa giúp, rồi sốt sắng gọi điện cho bạn bè để tìm. Dù tội ác của Tuấn được cơ quan công tố nhận định là dã man nhưng ông vẫn không muốn đẩy đứa con rể vào con đường chết. Tôi có đề nghị tòa xử nó tử hình cũng không ai trách được. Nhưng tôi không làm vậy, vì nó còn có hai con nhỏ", ông Dinh tâm sự. Ông bảo, vị tha là thứ nên làm để những người xung quanh được bình yên. Mong mỏi lớn nhất của ông là được chăm hai cháu ngoại đến lúc chúng khôn lớn. Ông thở dài khi tòa tuyên phạt Tuấn tù chung thân, rồi quay sang an ủi vợ chồng thông gia có mặt trong phòng xử giữ sức khỏe để cùng nuôi dạy bọn trẻ nên người. Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com

Phi tang xác vợ trẻ ở sườn đê

mua nhà,bán nhà


Phi tang xác vợ trẻ ở sườn đê Tuấn thừa nhận do mâu thuẫn bột phát đã xiết cổ hại chết cô vợ 24 tuổi, chở xác ra sườn đê vứt phi tang. Ngày 12/6, Công an quận Long Biên phối hợp với Công an Hà Nội bắt giữ Đinh Lệnh Tuấn (30 tuổi, ở phường Thượng Thanh, quận Long Biên) để điều tra hành vi giết người. Hiện trường phát hiện xác chị Nga. Ảnh: N.Q. Trước đó, sáng 9/6, xác một phụ nữ trẻ được tìm thấy ở sườn đê Ngọc Thụy (tổ 20, phường Ngọc Thụy, quận Long Biên) trong tư thế nằm ngửa. Cô chết do bị ngạt. Lực lượng chức năng xác định người chết là Nguyễn Thị Quỳnh Nga (24 tuổi, vợ của Tuấn). Cơ quan điều tra nhận định, đây là vụ giết người, đem xác nạn nhân từ nơi khác bỏ lại ở sườn đê. Thủ phạm sau đó được xác định là Tuấn. Anh ta thừa nhận do mâu thuẫn bột phát đã xiết cổ vợ đến chết, vứt xác phi tang. Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com

Kẻ vứt xác vợ ở sườn đê lĩnh án tù chung thân

mua nhà,bán nhà


Kẻ vứt xác vợ ở sườn đê lĩnh án tù chung thân Lúc lên giường đi ngủ thấy chồng vẫn chưa hết càu nhàu, cô vợ 24 tuổi giận dỗi vơ quần áo của anh ta vứt ra sàn. Đang ở rể, Tuấn cho rằng đó là hành vi đuổi mình ra khỏi nhà nên tức tối vùng dậy đánh, siết cổ vợ.> Phi tang xác vợ trẻ ở sườn đê Ngày 17/9, Đinh Lệnh Tuấn (30 tuổi) bị đưa ra xét xử tại TAND Hà Nội về hành vi giết người. Nạn nhân là chị Nguyễn Thị Quỳnh Nga, 24 tuổi, vợ của Tuấn. Theo truy tố, đêm 8/6, chị Nga liên hoan cùng đồng nghiệp về nhà có mùi rượu bia nên bị chồng trách móc. Hai vợ chồng to tiếng... Lúc lên giường đi ngủ, Tuấn vẫn chưa hết càu nhàu. Người vợ trẻ giận dỗi vơ vài bộ quần áo của chồng vứt ra sàn nhà. Đang ở rể, Tuấn cho rằng đó là hành vi đuổi mình nên tức tối vùng dậy đánh vợ. Bị chồng bóp cổ, người phụ nữ cố vùng dậy, chạy ra ngoài cửa và nhặt sợi dây cáp vụt lại. Tuấn giằng được, dùng sợi dây siết cổ vợ đến chết. Đinh Lệnh Tuấn nức nở khi nói lời sau cùng. Ảnh: Việt Dũng. Tuấn đưa xác vợ lên xe máy chở ra sườn đê cách nhà vài km vứt lại. Sáng 9/6, thi thể chị Nga được người đi đường phát hiện. Lúc này để đánh lạc hướng cơ quan điều tra, Tuấn vờ gọi điện thoại cho nhạc phụ và chỗ làm của chị Nga vờ như đi tìm vợ bị mất tích từ đêm qua. Ba ngày sau, hành vi độc ác của Thuấn bị phát hiện. Trong lúc không kiềm chế được bản thân, bị cáo đã tước đoạt sinh mạng của cô ấy, Tuấn lí nhí thừa nhận tội ác trước tòa. Kẻ giết vợ bị HĐXX tuyên án tù chung thân. Gia đình cho biết, Tuấn là thợ sửa chữa, lắp đặt điện nước. Chị Nga làm tại cửa hàng bán xe máy. Họ có hai con, bé lớn 5 tuổi, bé nhỏ gần 3 tuổi. Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com

Mảnh đất xé nát tình thâm

mua nhà,bán nhà


Mảnh đất xé nát tình thâm Khi miếng đất bỗng chốc có giá trị, mối thâm tình, mạch huyết thống trở nên quá mong manh, nhường chỗ cho sự toan tính, tranh giành… Phòng xử A của Tòa phúc thẩm TAND Tối cao tại TPHCM một ngày cuối tháng 8 diễn ra phiên tòa dân sự xét xử vụ tranh chấp đất đai giữa những người trong cùng dòng họ. Khi vị chủ tọa đọc xong bản án phúc thẩm, người phụ nữ luống tuổi sải từng bước chân rời phòng xử án. Sau lưng bà, vợ chồng người cháu ngồi thụp xuống, 4 mắt nhìn nhau đau đáu. Rồi như thể cố ngăn dòng nước mắt đang chực trào ra, họ ngửa mặt lên trời…Chừng nào người ta thi hành án hả anh?, người vợ sực tỉnh, thở dài hỏi chồng. Trước sau cũng dọn đi, lúc nào thi hành án cũng nghĩa lý gì đâu?, người chồng trả lời vợ mà như nói với chính mình. Mình đi đâu?, câu hỏi của người vợ bật ra rồi nhanh chóng rơi trong thinh lặng. Không cần cố nữa, cả 2 đưa tay quệt nước mắt. Để có mặt trong phiên tòa này, vợ chồng anh phải chia nhau đi vay mấy trăm ngàn đồng, bắt chuyến xe đầu tiên từ Tiền Giang lên TP HCM để có mặt ở tòa thật sớm. Toàn bộ miếng đất của bà nội anh rộng đến 3.500 m2 (huyện Gò Công Tây - Tiền Giang) được trao cho người cô ruột theo bản di chúc. 15 năm trước, cha mẹ anh qua đời, bà nội thương cháu nghèo khổ, không nhà nên kêu vợ chồng anh về, cho một miếng đất nhỏ nằm trong khuôn viên phần đất nói trên để cất căn nhà làm chốn ngụ cư. Vợ chồng không nghề nghiệp, ai kêu gì làm nấy nên căn nhà cũng chỉ được dựng bằng gỗ vụn, mái tôn nhặt nhạnh được… Bà nội anh mất, không lâu sau, người cô viết đơn kiện, yêu cầu cháu phải dời đi, trả lại đất. Không giấy tờ chứng minh miếng đất được cho, họ chỉ biết ngậm ngùi khi tòa Tiền Giang mở phiên xét xử sơ thẩm. Trong phần tranh luận của mình, người cô tuyên bố đất nhất định phải lấy lại nhưng bà cũng không đồng ý thanh toán một đồng chi phí di dời căn nhà cũng như giá trị các cây trồng xung quanh mà vợ chồng người cháu đã gieo trồng, chăm sóc 15 năm qua, gồm 9 cây dừa và 5 cây xoài đang đến mùa thu hoạch. Sau khi nghị án, tòa nhận định phần đất ấy trị giá 16 triệu đồng, tuyên buộc vợ chồng anh trả cho người cô tiền mặt, giữ lại nhà đất để ở. Bản án thấu tình khiến anh vừa mừng vừa lo. Mừng vì còn có nhà để ở, lo vì không biết phải xoay xở làm sao để đủ tiền đưa cô. Nhưng rồi, họ bất ngờ nhận được giấy triệu tập của phiên tòa phúc thẩm. Người cô cần đất chứ không cần tiền. Tại phiên tòa phúc thẩm, người vợ rưng rưng nói được mỗi một câu: "Con tôi, một đứa chuẩn bị thi đại học, đứa đang lớp 8. Tòa mà xử tụi tôi mất nhà, các con tôi chắc phải nghỉ học để lấy tiền học đi ở trọ chứ biết làm sao?". Không gian phiên tòa đặc quánh. Hàng chục đôi mắt đổ dồn phía người cô. Có ai đó bất bình, nói trổng: "Cho người ta con đường sống với chứ! Thâm tình chớ nước lã gì cho cam". Lúc này, người cô đứng lên đề nghị: "Thôi được rồi, chỗ thâm tình, tôi có thửa đất khác rộng đến 400 m2 gần đó, cho vợ chồng nó đó". Anh nghe xong, buông tiếng thở dài. Tòa thắc mắc: "Đổi căn nhà xập xệ lấy ngần ấy đất, sao anh lại ưu phiền?". " Dạ, đất đó là một đầm lá mênh mông, sâu hoắm. Muốn ở được phải mua chắc cả ngàn xe đất để lấp. Tiền ở đâu ra?" - anh giải thích. Theo anh, mảnh đất đầm lá ấy vốn bỏ hoang, không có giá trị kinh tế, nhiều năm liền người cô rao bán nhưng chẳng ai mua. Tòa chất vấn: "Dù sao cũng là cô cháu ruột thịt, nỡ nào bà dứt tình như vậy?". "Nó - bà chỉ vào anh - đâu phải là cháu tôi. Ai cũng nói nó không phải con ruột của em trai tôi. Nhìn nó không giống em tôi điểm nào hết. 400 m2 đất tôi cho đã là tình nghĩa lắm!" - bà rành rọt trả lời. Những lời phủ nhận tình thâm này tòa cho rằng không có cơ sở và không thuộc thẩm quyền xét xử trong vụ án này nhưng dường như cũng đủ làm tổn thương người cháu. Anh sững người, gục đầu lên đôi tay chai sần. Căn cứ các chứng cứ pháp lý, tòa tuyên vợ chồng anh phải trả lại cho cô ruột phần đất và được nhận 400m2 đất đầm lá từ thiện ý của bà. Bản án có hiệu lực tức thời. Đôi vợ chồng nghèo không biết ngày mai sẽ về đâu... Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com

Ném đá đòi nhà con trai

mua nhà,bán nhà


Ném đá đòi nhà con trai Cho rằng vợ chồng con trai ăn ở không phải đạo, cha mẹ già thường đi nhặt ném đá sang phá nhà, kể tội con bất hiếu yểm bùa ngải... Năm 1995, vợ chồng ông Nam (Khánh Hòa) cho vợ chồng con trai một miếng đất làm nhà và hứa sẽ làm giấy tờ chuyển nhượng quyền sử dụng đất. Tuy nhiên, sau một thời gian, do có xích mích, cho rằng vợ chồng con ăn ở không phải đạo, ông Nam đòi lại đất. Người con không đồng ý. Mâu thuẫn ngày càng gay gắt, vợ chồng ông Nam nhiều lần đập phá nhà con trai. Quá bức xúc, người con liền làm đơn khởi kiện yêu cầu bố mẹ phải thực hiện việc chuyển nhượng đất cho ông như đã hứa. Tháng 4/2011, TAND huyện Diên Khánh đem vụ án ra xét xử và nhận định vợ chồng ông Nam có cho con mảnh đất nói trên và đã xây thành nhà ở, sống từ năm 1995 đến nay. Tuy nhiên, đó chỉ là thỏa thuận miệng giữa hai bên, đến nay phía người con chưa được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất nên mảnh đất này vẫn thuộc quyền sử dụng của bố mẹ. Nay bố mẹ không cho nữa nên tòa bác yêu cầu khởi kiện của người con, buộc phía này phải trả lại đất. Đồng thời, tòa giao cho vợ chồng ông Nam được sở hữu số tài sản có trên mảnh đất này (nhà ở, sân xi măng, giếng nước...) nhưng phải thanh toán lại cho phía người con hơn 86 triệu đồng. Không chấp nhận cách xử lý trên của tòa, phía người con kháng cáo. Tháng 8/2011, TAND tỉnh Khánh Hòa đã bác yêu cầu tranh chấp hợp đồng tặng quyền sử dụng đất, không chấp nhận việc chuyển nhượng giữa hai bên. Cạnh đó, tòa tách việc đòi lại đất của phía ông Nam thành vụ kiện dân sự khác khi phía này có yêu cầu. Sau phiên tòa này, ông Nam làm đơn kiện con trai và con dâu để đòi lại mảnh đất đã cho. Tháng 6, TAND huyện Diên Khánh xử sơ thẩm và buộc vợ chồng người con trả lại đất cho bố mẹ. Phía bố mẹ được sở hữu số tài sản trên mảnh đất này nhưng phải thanh toán lại cho vợ chồng người con hơn 182 triệu đồng. Lần này người con cũng không đồng ý và kháng cáo, ông Nam tỏ ý nghi ngờ tòa thiên vị khi quyết định giá đền bù tài sản tăng gần 100 triệu đồng. Mới đây, TAND tỉnh Khánh Hòa mời hai bên lên hòa giải. Tại buổi này, cả hai bố con bày tỏ quan điểm: "Kiên quyết kiện đến cùng". Không dừng lại ở đó, người mẹ liên tục mắng, kể tội con trai và con dâu là bất hiếu, dùng đá ném gãy chân bà, dùng bùa ngải yểm khiến bà đau đầu không ngủ được... Đổi lại, người con dâu cũng bảo bố mẹ chồng đặt điều vu khống, âm mưu lấy lại đất vì bà chỉ sinh toàn con gái. Người con trai chêm vào: "Ngày nào bố cũng đi nhặt đá ở đường ray xe lửa về để cho mẹ ném vào nhà của tôi". Anh còn cho biết bố mẹ đồng lõa để các em trai nhiều lần đánh anh và các con anh. Bằng chứng là anh đã nộp các giấy chứng thương cho tòa… Khi nghe con trai nói khổ, người mẹ không ngần ngại thừa nhận vẫn thường ném đá. "Ngủ được thì thôi, không ngủ được là ném...", người mẹ thẳng thừng. Thẩm phán chủ trì buổi hòa giải đã liên tục nhắc nhở các đương sự không được gây ồn ào, gây chuyện nhưng chỉ được vài phút là các bên lại tố nhau. Thậm chí người mẹ còn nhiều lần văng tục ở tòa. Nhiều cán bộ của TAND tỉnh lắc đầu ngao ngán trước "hoạt cảnh" bày ra trước mắt. Trong buổi hòa giải, thẩm phán cũng đã nhiều lần đề cập đến mối quan hệ ruột thịt giữa hai bên nhưng không có kết quả. Mâu thuẫn giữa cha mẹ và các đã rất gay gắt, không thể hàn gắn. Người con trai chỉ ngồi cách bố mẹ một khoảng ngắn nhưng giữa họ là một khoảng trống mênh mông về tình cảm. Trong suốt phiên hòa giải, hai bên không thèm nhìn nhau mà chỉ có những lời nói cay nghiệt dành cho nhau… Nhiều người biết được câu chuyện trên không thể lý giải nổi vì sao nhà ông Nam lại xảy ra chuyện xào xáo như vậy. Tuy nhiên, dù có thế nào thì họ cũng không chấp nhận việc con cái không biết thờ kính là lại hành xử tệ với cha mẹ. Còn với vợ chồng ông Nam, ở cái tuổi gần đất xa trời, ông bà chẳng nên đòi lại đất để làm gì. Nếu như con trai và con dâu bất hiếu thì ông bà phải nhắc nhở, dạy dỗ chứ ném đá, đòi lại đất thì con cái, cháu chắt của ông bà sẽ chẳng biết ở vào đâu. Nguồn :http://vnexpress.net/Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com

Mời quý khách đăng tin bán nhà , mua nhà tại mua nhà,bán nhà.com

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét